XUÂN KHUẤT ĐÓA MÃN KHAI
Đã nửa đời oằn vai nơi viễn xứ Dấu thời gian trải từng nét phong sương Soi đời giữa những thăng trầm cô lữ Mang buồn vui vào thời cuộc vô thường.
Gửi tấc lòng về quê hương vạn dặm Ước tương phùng nơi phố cũ, đường xưa Chung vơi đầy qua từng chuyện nắng, mưa Rót chén nhớ vào trũng buồn quan tái.
Đã bao năm thương quê nhà ...cứ mãi vang tiếng hờn qua trăm núi ngàn sông Người trần thân tả tơi manh áo vải Kẻ phì gia ai đói khổ mặc lòng.
Thời gian đến rồi đi trong lặng lẽ Trống như ngày khô nắng giữa tầng không Cứ chập chờn trong từng cõi nhớ, mong nên cứ thế: bềnh bồng cơn mộng mị.
Đón Xuân bằng những thăng trầm, cổ lụy Khúc ly tao ngân vọng điệu bi ai Lòng hồi hương mà chân mãi dặm dài Chuyến định mệnh còn xa nguồn...thăm thẳm!
Xuân băng giá nên mang màu rêu ẩm Nhìn qua song không thấy ánh đào hồng Những phong sương của phù thế hư không còn che khuất đoá mãn khai khoe sắc.
Sớm mai đến đã thấy ngày nắng tắt Mừng Xuân sang hay buồn kiếp lưu vong? Lạnh đông phong hay tuyết đổ trong lòng mà lữ khách chợt đầy vơi tâm sự?!
HUY VĂN
|
THÊM MỘT VÒNG QUAY
Mới đó đã già thêm một tuổi Thời gian...nhanh quá! Thật không ngờ! Loay hoay nhà cửa và cơm áo Năm, tháng vụt qua...như giấc mơ!
Thì cũng là sáng, trưa, chiều, tối Tất bật từng ngày...như mọi ngày! Bước chân du tử. Đời chìm, nổi Cứ thế mà thêm một vòng quay!
Vòng quay mở, khép mùa luân lạc Niềm vui chỉ đến lúc chiêm bao Chồng chất tuổi đời, thêm tóc bạc Nhớ lứa hồn nhiên...mới hôm nào!
Ký ức bây giờ thành bảo vật Chỉ e một sớm vật rời thân Mà vật ly thân là vật mất Hạnh phúc tìm đâu giữa đời trần!?
Muốn đem hương nắng vào nhật ký nhưng xám trời mây, lạnh đông miên Ngại ngôn từ viết chưa tận ý Trang giấy đầy thêm những ưu phiền!
Hẹn hoài như thể là điệp khúc " Sang năm đâu lẽ vẫn thế này! " Tìm mãi chưa ra nguồn cội phúc Mơ ước đành theo cánh mây bay!
Bạn hỏi: " Sao nhớ hoài quá khứ mà không buông xả để đời vui!? Bạn ơi! Khi sống đời biệt xứ Mấy ai không đau, xót, bùi ngùi?!
Mà thôi! Vì đang là Sinh Nhật Cũng nên cười mĩm với cuộc đời Chúc riêng ta được vài trăng mật Ngày vui! Không lẽ cứ...Trời ơi!?
HUY VĂN |