THƠ HUY VĂN - tập 3

 

CÒN CHỜ GÌ?!

Tháng Tư Đen mang một Ngày Quốc Hận

Không chỉ miền Nam, toàn quốc cũng ngậm ngùi!

Dưới búa liềm của một lũ đười ươi

Dân gánh chịu biết bao điều cùng khổ!

 

Có khác gì rước voi về dày mả tổ

khi rập khuôn theo chủ thuyết đại đồng!

30 năm miền bắc chịu cùm gông

để lũ cướp thẳng một đường nam tiến!

 

40 năm sau ngày tàn cuộc chiến

đỉnh vinh quang là thâu, tóm, vơ vét...về

mặc dân nghèo từ thành thị đến thôn quê

phải mất đất, tan nhà vì chính sách!

 

Giặc phương bắc nay trở thành quý khách

Là quan thầy cuả bè lũ việt gian

Bao năm qua tàu cộng chiếm Trường, Hoàng

mà nhà nước vẫn rụt đầu nằm im tiếng!

 

Đang thời bình mà sơn hà nguy biến

bởi hán gian khai thác khắp ba miền!

Đảng buôn người, bán đất bỏ túi riêng

nói chi đến chuyện an Dân, lợi Nước?!

 

Bấy lâu nay đảng ăn càng, nói ngược

mà khốn thay: Dân cứ phải cúi đầu!

40 năm! Từ Bến Hải đến Cà Mau

còn vang vọng một tiếng hờn vong quốc!

 

Xưa Cha, Ông quyết giữ từng tấc đất

Nay bắc phương lấn chiếm chẳng ngưng tay

Còn chờ gì?! Sao chưa nổi dậy ngay:

Diệt cộng sản! Đuổi Bắc Kinh xâm lược!

 

Việt Nam ơi! Hãy ngẩng đầu cất bước!

Gom sức hùng dành lấy mảnh non sông

Hãy vùng lên! Hỡi con cháu Lạc Hồng

Tô sử mới bằng ấm no...thạnh trị!

 

HUY VĂN

ĐÊM HẠNH NGỘ

Màu thời gian nhuốm phong trần lữ thứ

khi cuồng lưu hồng thủy tạo lầm than

Giờ gặp lại giữa đêm trường viễn xứ

khề khà khơi ký ức lúc tan hàng.

 

Câu chuyện kể không ngơi đêm hạnh ngộ

thuở giày saut khuấy đất bụi sa trường

Chung niềm đau cho thân phận quê hương

nên đem dấu nỗi buồn vào chén đắng.

 

Nhắc nhau nhớ lúc dãi dầu mưa nắng

Cơm nhà bàn thường nhai vội, nuốt nhanh

Dẫu trưa chiều canh cải với...cải canh

mà sao ngọt muối, tương kho cá mối!

 

Buổi tàn xuân, quê hương chìm bóng tối

Ngậm ngùi trông cờ rũ, gãy kiếm cung

Giờ bên nhau, rấm rứt buổi tao phùng

Thời gian đọng trong từng ly thiên cổ.

 

Thương đồng đội đã không may vắn số                    

Lắng trong từng kỷ niệm của hoa niên

là gian khó lúc pháo rơi, đạn nổ

và lệ tuôn khi vuốt mắt bạn hiền.

 

Đã nửa đời oằn vai nơi viễn xứ

Màu thời gian nhuộm tóc, vẽ đường mây

Hạnh phúc thay: giữa vô thường thế sự

gặp được nhau cùng vui phút xum vầy!

 

Siết chặc tay cho thắm tình huynh đệ

Cạn ly đầy cho đậm nghiã chi binh

40 năm! Qua bao mùa dâu bể

thương làm sao: kỷ niệm thuở đăng trình!

HUY VĂN

( Quý tặng các Mũ Đỏ:

Nguyễn Đăng Tiến

Ngô Văn Cường

Lâm Quốc Hùng

và Đoàn Văn Chánh )

 

NGHỊCH CẢNH

Khi Châu Á dồn dập chân phi mã

thì Việt Nam lẹt đẹt bước...rùa bò!

Dân đói, nghèo mà nhà nước chỉ lo

xây cao ốc, dựng công trình vô bổ.

 

Những sắc màu xa hoa trên đường phố

đâu phải là hình ảnh cuả phú, hưng

bởi đây đó trong vô vàn ngõ hẹp

còn cảnh trầm luân cuả đày đọa, khốn cùng!

 

Khi tiến sĩ giấy và quan tham trùng điệp

đang thượng tôn trên tầng lớp dân sinh

thì cả nước vẫn chìm trong nạn kiếp

Dân kêu oan còn quan cứ...mặc tình!

 

Thời kiến quốc mà sao Dân ta thán?!

Từ khắp nơi: thôn, xã đến thị thành

đâu cũng thấy cảnh nhiễu nhương, thác loạn

Hạnh Phúc đó sao khi dân chúng lầm than?!

 

Độc Lập ở đâu khi lần hồi biển, đất

rơi vào tay kẻ không đội chung trời?!

Giặc bây giờ đang bành trướng khắp nơi

mà nhà nước chỉ cúi đầu, câm miệng.

 

Tự Do đó sao khi Dân vừa lên tiếng

đòi đất đai, đả đảo bọn Hán gian

là công an và côn đồ tùy tiện

đánh thẳng tay, đàn áp thật dã man!?

 

Đảng phây phây lo buôn người, bán đất

40 năm rồi! Cứ sống, chết mặc bây

Đám phỉ quyền thì mát thịt, mập thây

tranh quyền, chức, làm giàu trên xương máu!

 

Xương đã trắng vì chủ trương tà đạo

Máu còn rơi trên Nam, Bắc hai miền

70 năm nghịch cảnh vẫn triền miên

bởi tai ách từ độc tài cộng sản.

 

Vài năm nữa Dân chạy đâu tỵ nạn

Hay cam lòng làm nô lệ lân bang?!

Giặc tràn lan, mang "...mười  bốn chữ vàng "

làm bánh vẽ che bình phong xâm lược!

 

Là chúng nó: lũ cường quyền bán nước

ác với Dân, hèn trước giặc cuồng ngông!

Đồng bào ơi! Hãy gom sức, chung lòng

diệt cộng sản, dành Tự Do- Độc Lập!

HUY VĂN

 

HOÀNG HÔN BÊN ĐỜI


Hạt nắng cuối ngày thoi thóp sáng
đọng trên lá cỏ, đón chiều rơi
Hoàng hôn trải tà huy chập choạng 
cho trùng khơi mờ ảo đất, trời.

Người cũng bồi hồi trong quạnh quẽ
nhìn bóng mây bay cuối trời xa
Thả mơ ước trôi về bên Mẹ
Hôn ngấn lệ trên mắt đã nhòa.

Mẹ ơi! Con vẫn còn biệt xứ
Xa quá lối về thăm đất xưa
Mẹ chải sương đời trên tóc rũ
Mỏi mòn qua bao lượt nắng, mưa.

Nơi đây đêm tối đang dần xuống
Quê nhà chắc hẳn sắp bình minh?
Mẹ còn trăn trở trong giấc muộn
hay đã trầm ngâm nguyện lời kinh?

 40 năm hẹn lần, hẹn lựa
Mẹ mỗi ngày khắc khoải đợi, mong
Con đếm từng mùa qua khung cửa
Sáng, trưa, chiều, tối: nhói cả lòng!

Ngồi bên song, con bồi hồi nhớ
nhịp võng đưa theo tiếng à ơi
Bao năm tháng ân cần nâng, đỡ
Thương làm sao Lòng Mẹ vô bờ!

Tia nắng cuối ngày đang lịm tắt
Dấu thời gian hằn nét nhạt nhòa
Thương Mẹ vẫn một niềm hiu hắt
Trung, Hiếu chưa tròn, xin thứ tha!

HUY VĂN
( Qúy tặng những tri âm còn xa Mẹ )