THƠ HUY VĂN - tập 1

 

HOÀNG HÔN BÊN ĐỜI

Hạt nắng cuối ngày thoi thóp sáng

Đọng trên lá cỏ, đón chiều rơi

Hoàng hôn trải tà huy chập choạng

Cho trùng khơi mờ ảo đất, trời.

 

Người cũng bồi hồi trong quạnh quẽ

Nhìn bóng mây bay cuối trời xa

Thả mơ ước trôi về bên Mẹ

Hôn ngấn lệ trên mắt đã nhòa.

 

Mẹ ơi! Con vẫn còn biệt xứ

Xa quá lối về thăm đất xưa

Mẹ chải sương đời trên tóc rũ

Mỏi mòn qua bao lượt nắng, mưa.

 

Nơi đây đêm tối đang dần xuống

Quê nhà chắc hẳn sắp bình minh?

Mẹ còn trăn trở trong giấc muộn

Hay đã trầm ngâm nguyện lời kinh?

 

30 năm hẹn lần, hẹn lựa

Mẹ mỗi ngày khắc khoải đợi, mong

Con đếm từng mùa qua khung cửa

Sáng, trưa, chiều, tối: nhói cả lòng!

 

Ngồi bên song, con bồi hồi nhớ

Nhịp võng đưa theo tiếng à ơi

Bao năm tháng ân cần nâng, đỡ

Thương làm sao Lòng Mẹ vô bờ!

 

Tia nắng cuối ngày đang lịm tắt

Dấu thời gian hằn nét nhạt nhòa

Thương Mẹ vẫn một niềm hiu hắt

Trung, Hiếu chưa tròn, xin thứ tha!

 

HUY VĂN

( Qúy tặng những tri âm còn xa Mẹ )

30 NĂM

Đã 30 năm rồi sao?!

Tưởng chừng như mới hôm nào đây thôi

Đường mây, cánh gió xa xôi

Sân ga, bến đậu chia đôi nẻo đường

Giang hồ hun hút gió sương

Đời qua chớp bể, mưa nguồn bấy lâu

Nỗi buồn trầm mặc, nông, sâu

Nhớ Sàigòn với mộng đầu xuân xanh

Khi xưa bịn rịn không đành

Quanh lưng đã thấy long lanh mưa đời

30 năm! Tiếng à ơi

Đã thành lời vọng ngàn khơi sóng gào

30 năm! Cuộc tình trao

Trôi theo định phận, lạc vào quan san

Màu trăng bạc, bóng đêm tàn

Giấc mê đời dẫn lối hoang chập chùng

30 năm! Mộng vô cùng

Nhạt hương hòai niệm, lạnh lùng chiêm bao

Ngày nắng úa, đêm mờ sao

Nửa đời bèo dạt, kiếp nào tịnh, an?

30 năm! Ôi thời gian!

Mới vừa xuân thắm đã hoang mang đời

Đại dương chia một khoảng trời

30 năm nữa người ơi....( không lời )!

 

HUY VĂN

CHÚT TÂM TÌNH ĐỂ

THAY TIẾNG CÁM ƠN

Bạn lây lất trong từng ngày khốn khó

Tôi lưu vong, thân bảy nổi ba chìm

Xa bạt ngàn mà gần quá: lời tim!

Trải man mác trên dòng thơ, ý nhạc.

 

Dù hoàn cảnh và cuộc đời đã khác

Vẫn thắm tình huynh đệ thuở chi binh

40 năm còn mang nặng nghĩa tình

của một thuở chung màu cờ, sắc áo.

 

Bạn: chiến hữu đã góp phần xương máu

giữ yên đời, ngăn hồng thủy tràn đê

Bạn và tôi cách vạn dặm sơn khê

mà như thể chỉ trong tầm tay với!

 

Lòng tri ân vượt không gian, biên giới

Theo thời gian vẫn âm ỉ từng ngày

40 năm! Bạn cơ cực, đắng cay

Còn tôi sống thảnh thơi nơi viễn xứ.

 

Lời cám ơn nói vạn lần chưa đủ

Hơn nửa đời còn nhức nhối trong tim

Nợ máu xương vốn từ cổ chí kim

luôn u ẩn trong tâm hồn tráng sĩ.

 

Dù no ấm vẫn nhớ thời vận bỉ

khi lìa đàn, tan tác cả giang sơn

Chút tâm tình để thay tiếng cám ơn

gửi tử sĩ anh linh về...thượng hưởng!

 

HUY VĂN

( Quý tặng các bạn TPB Mũ Nâu:

 Nguyễn Ngọc Tín, Trần Tấn Minh

Lê Hùng Sơn, Giang Gia Ngọc, Lê Thành Minh

Để nhớ: Bùi Phương, Bùi Văn Rạng, Cao Kim Jacques

Vũ Văn Gíap, Vũ Thành Công )

ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI

" Buồn mà chi! Hãy về đây một chuyến

Sao cứ biệt tăm tận góc biển, chân trời?!

Quê hương bây giờ đẹp lắm bạn ta ơi!

Về để thấy Sàigòn nhiều thay đổi...."

 

Thay thì có, còn đổi thì...xin lỗi!

Thôi đừng múa may vẽ rắn, thêm rồng!

Tuyên truyền hoài thì cũng chỉ mất công

Toàn lời lẽ ngọt ngon mà...vô bổ!

 

Trong Sàigòn ngày nay tôi không còn chỗ

Nếu có về thăm chỉ thêm lạc bước chân

Bởi quang cảnh từ đầu đường, cuối phố

Sẽ biến tôi thành Từ Thức trở về trần.

 

Sàigòn đã qua bao mùa dâu bể

Nhưng chưa lần nào bị lột xác đến thảm thương

Con nít Sàigòn có còn tạt lon, đá dế?

Hay lon nổi lềnh bềnh

Còn dế thì ngộp thở dưới đường mương?

 

Sàigòn bây giờ...

như mụ nạ dòng dầy son, đậm phấn  

cố đậy che vết trầy, tróc của phong trần

Còn đâu Sàigòn của những xuân hồng bất tận

với đường hoa đầy hương sắc thanh tân?!

 

Đã đành phải vươn lên theo thời đại

Nhưng có ích gì khi còn lắm nhiểu nhương?

Mạn ngược, miền xuôi đều lắm đoạn trường

với cảnh trạng của dân sinh đầy bi lụy!

 

Sàigòn đâu cần những công trình bạc tỷ!

Cao ốc phồn hoa vốn để khoe dáng một thời

Những kiến trúc vô hồn chỉ làm kiểng mà thôi

Chắc gì đã đậm tình hơn rêu phong trên ngói đỏ!?

 

Người Sàigòn càng thêm khốn khó

Bởi phố phường đang ngập ngụa môi sinh

Muốn phô bày một bộ mặt phồn vinh

đâu cần phải đua đòi theo Âu, Mỹ!

 

Sao không đúc xi măng thay cầu khỉ?

Sao không màng cảnh ròng rọc qua sông?

Sao không lo vàng lúa khắp nương đồng?

Sao không giữ những công trình lịch sử?!

 

Quê hương đã theo người ra viễn xứ

Có về thăm cũng chẳng thấy ấm lòng

Trong từng ngày của cuộc sống lưu vong

Sàigòn vẫn rạng ngời như muôn thuở!

HUY VĂN

 

DỊU VỢI

Cuộc chơi tuy đã tàn nhưng chưa lắng

Vẫn chập chờn từng âm bản xanh xao

Khi ký ức về trong mơ...đều đặn

Là bình an trong tâm não chập chờn.

 

Những ảo tưởng từ góc đời hiện thực

Là nguồn vui khi tư lự hảo huyền

Như dưỡng khí thắp lửa soi đáy vực

Ứơc mơ nào không mang những niềm riêng?!

 

Cứ thế mà đi trên đường cô lữ

Cuộc tỉnh, say đặt giữa lối quan san

Ngoảnh mặt nhìn chứng tích thuở dọc ngang

Mới thương tưởng đời long đong, xấp, ngửa.

 

Thiên lý mỏi mòn! Hoang mang vó ngựa

Dòng hiện sinh như cuồng lũ trào dâng

Khuyết dần ánh trăng mờ bên song cửa

Bóng lung linh, đêm thả mộng...ân cần!

 

Những năm tháng ơ hờ bên đời rộng

Như con sông trôi mãi một dòng buồn

Len lõi giữa ngày đêm trong cuộc sống

Là hồn tôi trong dịu vợi ly hương!

 

HUY VĂN

 

TÀU CHƯA VỀ BẾN

 

Chưa lập đông mà thu mang băng giá

Cho lòng chùng theo mây gió trùng khơi

Bước vẩn vơ giữa mịt mù sương tỏa

Mới hoàng hôn đã chập choạng đất trời!

 

Tôi còn đi giữa âm ba triều sóng

Sướt thịt da vì gai góc dặm trường

Đau thương tích trong tim cằn cỗi mộng

Lòng mênh mang theo thời thế nhiễu nhương.

 

Tấm gương soi mờ bóng đêm huyền hoặc

Rẻ đường ngôi, lệch tóc, chẻ suy tư

Triều dương đã chập chờn trên ánh mắt

Nên chân khua trên vũng tối chập chùng.

 

Quan tái còn vương chút bụi hồng

Một gánh càn khôn lạc cõi không

Tôi vẫn chờ tôi qua sông cạn

Tỉa nhánh thanh xuân, bón hạt nồng.

 

Sáng, trưa, chiều, tối...rồi đêm đến

Vòng đời cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

Như con tàu lỡ chưa về bến

Thiên lý dặm ngàn Tôi...đón Tôi!

 

HUY VĂN

 

ĐỒNG ĐẾ  

 

( Tặng Đại Đội 727 & Tiểu Đoàn 3 SVSQ, Khoá 4/72B)

 

Thanh kiếm bạc, mặt trời trên sóng nước

Nắng Hòn Khô, mưa lạnh buốt Rù Rì

Ai xoã tóc chờ từ muôn kiếp trước

Biển , núi, rừng vang vọng bước quân đi .

 

Một ! Hai ! Ba ! Bốn ! Một , hai , ba bốn

Mồ hôi pha sương muối ướt ngày đêm

Bụi di hành cho gian khổ dài thêm

Và giấc ngủ, miếng ăn thường rất vội .

 

Bánh mì đường, canh rau và cá mối

Cơm nhà bàn ăn mãi cũng quen hơi

Rồi cũng như những ngày tháng dạo chơi

Khi ứng chiến, tập tành, hay trực gát .

 

Khu Chè Đông luôn ồn ào tiếng nhạc

Cho Chè Tây huyền ảo ánh đèn mờ

Lính quân trường từ sáng sớm tinh mơ

Đã rầm rập bước chân theo lời hát .

 

Vào : thư sinh . Ra : đã thành kẻ khác

Chút gió sương , chút chai đá , phong trần

Rắn như tượng Đồng Đen thao diễn nghĩ

Như Hòn Khô sừng sững đứng quanh năm .

 

Ôi nhớ quá ! Bãi Tiên chiều nhạt nắng

Gió thì thào vỗ sóng gọi trăng lên

Vọng Nguyệt Lầu cà phê quyện hương đêm

Cho lính trẻ nhớ nhà buồn lãng mạn .

 

Đời luân lạc dù đã bao ngày tháng

Vẫn nhớ hoài tình tự thuở tân binh

Từ đường ra sân bắn , bãi địa hình

Đến ngõ tắt Ba Làng qua núi Một .

 

Quên sao được nắng trưa hè thiêu đốt

Tắm mồ hôi chờ đến lúc giải lao

Dưới bóng dừa thuốc hút đổi tay trao

Rít cho đã mùi nắng khô , muối biển .

 

Vẫn còn đây lòng bồi hồi lưu luyến

Đã về đâu đồng đội thuở quân trường ?

Giờ chỉ còn phế tích của gió sương

Nằm tức tưởi giữa hoang tàn dâu bể .

 

Thanh kiếm bạc vẫn sáng ngời qua thế hệ

Nắng Nha Trang vẫn nung chí đời trai

Từ tha phương, đây một nỗi u hoài

Nhớ Trường Mẹ, chiếc nôi xưa : Đồng Đế .

HUY VĂN

PHÚT CUỐI

 

Chút hơi thở đọng trên môi tím
Lời vô ngôn lạc cõi hôn mê
Tiếng cầu kinh vang câu chiêu niệm
Tiễn chân Ba trên lối đi, về.

 

Một ngấn lệ tràn lên khóe mắt
Hạnh phúc khi nhẹ gánh nhân sinh
Hay u uẩn của đời trầm mặc
Còn vấn vương trong cõi thân tình?

 

Thân tùng bách một thời tỏa bóng
Nay héo khô lúc cuối đường trần
Dẫu từng phút cạn dần sự sống
Vẫn trọn đời cổ thụ thâm ân!

 

Ba: đại hải ôm Con: sông nhỏ
Như Thái Sơn nghiêng chắn bão giông
Ba: ánh dương đời con sáng tỏ
Là từ tâm độ lượng ngập lòng.

 

Ba trọn kiếp mang hồn từ phụ
Tim bao dung rất đỗi vô biên
Ba: pho sách đời con lưu trữ
Lời thiêng liêng tàng ẩn nhiệm huyền.

 

Thấp thoáng hoàng hôn buông vĩnh tận
Giữa cơn mê ảo Đất nối Trời
Đây lòng hiếu tử xin nguyện khấn
Hãy vững lòng yên nghỉ. Ba ơi!

 

HUY VĂN
( Để nhớ ngày 14-01-2009 )

TỰ TÌNH

Đi chưa hết con đường trời định phận

đã thấy đời chia mấy ngả nhân duyên!

Mênh mông quá: lối về như vô tận

khi lòng mơ bến đỗ của con thuyền!

 

Như chim quốc gửi hồn về cố quận

Đã bao năm, chân mỏi bước dặm trường

Có khoảng trống mơ hồ như đáy vực

Chốn ta bà tìm đâu bóng quê hương?!

 

Có những lúc bên song ngồi đối bóng 

Ngẩn ngơ nhìn quan tái nhuốm phong sương?!

Chuyện nắng mưa, nhật nguyệt rất vô thường

Ngày hiu hắt cho đêm bừng ác mộng!

 

Một dòng đời phân chia hai cuộc sống

Thời gian trôi khoan, nhặt tiếng trầm buông

40 năm nhen nhúm ngọn lửa nguồn

Chờ thắp ánh hoa đăng mừng vinh sử!

 

Nâng cánh hoa lòng trải đường du tử

tìm an nhiên giữa vọng động phù trần

Giữ hương nguyền trong cùng tận tâm, thân

để nhớ mãi đường xưa và lối cũ.

 

Dù hoàng hôn xám mây trời quá khứ

vẫn chập chờn kỷ niệm giữa cơn mê

Treo thương nhớ bên góc trời lữ thứ

nhắc riêng ta giữ vẹn một câu thề.

HUY VĂN

 

TUỔI 60 CON THÀNH

TRẺ MỒ CÔI

Bên giường bệnh, ngồi buồn, con tư lự

Mình đã làm gì để báo đáp thâm ân?

Má lo cho con từng miếng ăn, giấc ngủ

60 năm qua con đền tạ được bao lần?!

 

Má muốn nói điều gì?

Buồn thay! Con không hiểu!

Bàn tay con, Má nắm, siết không rời

Con biết Má thương con lắm...Má ơi!

Nên cứ níu, giữ, hôn tay con từng chập.

 

Khi mắt đã lạc thần và tim thoi thóp đập

Má vẫn mấp máy môi như hòa niệm lời kinh

Có phải Má đang nhìn thấy Đấng Huyền Linh 

Nâng đỡ Má để cùng Ngài chung bước?

 

Lời Má thì thào phải chi chúng con hiểu được

Cũng đỡ se lòng trong lúc Má lâm chung

Cảnh biệt ly đã đành là biết trước

Nhưng vẫn nhói tim và thương cảm vô cùng!

 

Đành thôi! Má đã đến cuối đường nhân thế

Kể từ nay miên viễn chuyến xuôi đò

Sạch nợ đời, không còn cảnh buồn, lo

Má yên giấc ngàn thu.Thương quá đỗi!

 

Là câu thở than hay lời trăn trối?!

Mà giờ đây nhớ lại bỗng ngậm ngùi

" Con đâu rồi!? Má mong con sớm tối

Phải gặp con hoài Má mới thấy vui! "

 

Tiếng của Má gọi nhắn tin trong máy

Con mỗi ngày cứ nghe tới, nghe lui:

" Má nhớ con! "   Nghe sao quá  bùi ngùi

Con nhớ Má! Biết làm sao bày tỏ!?

 

Dẫu bạc đầu, con vẫn là trẻ nhỏ

Má còng lưng mà cuồn cuộn hải hà:

" Mấy bữa nay Má không thấy con qua

Nếu có bệnh thì ghé đây...Má cạo gió! "

 

Má: cổ thụ. Con: chỉ là ngọn cỏ

Lòng mẫu tâm như bóng mát núi đồi

Tuổi 60 con thành " trẻ mồ côi "

Để suy niệm nghĩa Sinh Thành, ơn Dưỡng Dục.

 

Lối trường sinh đưa Má về cội Phúc

Một đời người đọng lại chút bụi tro

Con còn đang dõi bóng một con đò  

Hẹn Má chuyến tương phùng nơi Quê Thật!

 

HUY VĂN

( Kính nhớ Maria Nguyễn Thị Thương R.I.P )

 

TẠM BIỆT

 

Thềm Palace. Buổi chiều. Dòng tâm sự
Phố thân quen. Gần quá! Một tầm tay
Mai ta đi đồi núi cũng buồn lây
Ai sẽ nhớ những chiều sương, sáng nắng?

 

Ngồi thả khói vu vơ. Hồn xa vắng
Ngắm mông lung từng hạt nắng mong manh
Trời, mây lắng sau vòm cây lá thắm
Thật bình yên! Cứ như giấc mộng lành.

 

Buồn nao nao cho lòng thêm vô định
Nhớ bâng khuâng một mái tóc vờn bay
Khép ngôn từ trong nhật ký hôm nay
Để giữ mãi trong lòng câu từ giã.

 

Chưa về xuôi đã nghe xa xôi quá
Đà Lạt ơi! Đây kỷ niệm buồn, vui!
Gửi vào thơ mộng đẹp tuổi đôi mươi
Và hạnh phúc vàng son mùa trọ học.

 

Ngồi tư lự mà lòng như muốn khóc
Hè cao nguyên lạnh quá buổi chia tay!
Chào giảng đường! Chào áo trắng ai bay!
Chào Đà Lạt mù sương...Chào tạm biệt!

HUY VĂN
( Mùa Tổng Động Viên 1972)

TÂM TÌNH TRONG ĐÊM VỀ SÁNG

( Để trả lời câu hỏi của một tri âm:
Chắc anh cũng rất vui khi đã đem niềm vui đến cho người khác!? )

 

Câu hỏi làm tôi vô vàn hạnh phúc

Khi vui mà cũng ứa lệ được sao?!

Bởi việc làm không đáng gọi...lớn lao

nên kết quả làm tôi bồi hồi, thổn thức!

Tôi đã từng nếm bao điều tủi, nhục

từ thuở còn thơ cho đến lúc bạc đầu

Đời gập ghềnh, tình cũng mấy nông, sâu

Hơn nửa kiếp nén nỗi hờn vong quốc.

Xưa! Dẫu biết mình là nạn nhận thời cuộc

mà vẫn không màng câu da ngựa bọc thây

Nay! Ấm êm trong nhung lụa phương này

sao  thấm thía cảnh Chu Thần: "...duy phạm dạ " ?! (*)

Tôi cô đơn giữa trời xa, đất lạ

Treo nhánh đời trên mưa nắng, phong sương

Chuỗi thời gian bốn mùa thay hoa, lá

Thấy thương thân đứng trước ngả ba đường!

Giữ hương xưa của chất chồng quá khứ

để tô hồng trang nhật ký hoài âm

Trải nhung nhớ trong từng câu tình tự

Hồng nhan xa mà vẫn thấy thật gần!

Hiện tại mang thăng trầm đời cô lữ

nên lòng chùng theo trăn trở triền miên

Gom càn khôn vào sát na viễn xứ

cho mau qua thời khắc của lụy phiền.

Gửi chút tâm tình trong đêm về sáng

Ước có nhau khi nắng dậy bình minh

Mừng ngày mới: hừng đông thay màn tối

Hẹn tương lai cùng nối lại ân tình!

HUY VĂN

(*) Thơ của Chu Thần- Cao Bá Quát  ( HÀN DẠ TỨC SỰ ):

      Hương sầu duy phạm dạ