NƠI XỨ NGƯỜI
Ta gánh nợ đời trên vai...nhọc! Vác thêm hận sử tận lòng...đau! Đất nước như đang nghìn thu...khóc! Hàng triệu con tim mắt lệ...trào!
Đời thản nhiên trôi theo quỹ đạo Dững dưng, lặng lẽ với thời gian Để dành một góc trong tâm, não chứa kỷ niệm xưa, lúc tan đàn.
Đã có một thời là bèo giạt nên quen lắm rồi cảnh hoa trôi! Đã từng cạn kiệt trong mất mát lỡ mai khánh tận ...cũng thế thôi!
Gượng vui cho qua ngày, đoạn tháng Dỗ mùa thương hận cõi quan san Cát bụi lắng theo hồn di tản Đất lạ, trời xa bước dặm ngàn.
HUY VĂN
|