| CHIÊM BAO THẤY LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA
Nửa đời cứ trải lòng Khương Tử Số bất phùng thời, phận lưu vong Một ngày lây lất đời biệt xứ Là một niềm đau, nghẹn trong lòng. Nhớ xưa chinh chiến cùng xuôi ngược Sá chi rừng thẳm hoặc đồng khô Đâu ngờ nghịch cảnh thay vận nước Buồn thương mà tiếc mảnh cơ đồ. Bạn đã từ lâu hôn đất Mẹ Nằm nghe nhật nguyệt khép càn khôn Bao năm tức tưởi trong quạnh quẽ Sương khói huyền minh thắp vong hồn. Mượn hồ trường rót chung miên viễn Để nghe sông núi dậy câu Hời Xương trắng, máu đào, cùng quốc biến Là vết thương lòng buốt không ngơi. Hương nguyền thắp muộn từ viễn phố Chiêm bao thấy lại chiến trường xưa Thấy cả kinh hoàng trên Đại Lộ Máu tuôn ròng và lệ như mưa! Nợ xưa giờ biết trả cho ai? Bạn như mây khói phủ truông dài Còn tôi: lữ thứ mòn chân bước Đếm tháng năm trôi, tiếc đời trai. Mượn chung Huynh Đệ mời Tử Sĩ Mượn nghĩa Chi Binh tạ thâm ân Mượn trang sử Việt đề mộ chí Mượn câu chiêu niệm nhắc hùng tâm! Bạn vào thiên cổ. Tôi ly khách Lòng mãi đa đoan chuyện nước nhà " Quốc thù vị báo đầu tiên bạch Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma " (*)
HUY VĂN
(*) Thơ CAO BÁ QUÁT
Quốc thù chưa trả đầu đã bạc
Mấy độ mài gươm bóng nguyệt tà
|